keo mam

My mother used to brush her hair every morning with a yellow wooden comb. With every strand of tangled hair that fell out, she would swirl them around her fingers, then save the wisp under the eaves. Later, when my sister’s hair grew long enough, she would continue this morning ritual: brushing her hair with the wooden comb . . . saving the wisp under the eaves . . .

Once in a while, an old woman would pass by our village, shouting “Hair wisps for rice sweets!” By one side, she carried a creel of broken glasses, duck feathers and locks of hair. By the other side, a clay pot containing a heavenly dish to any kid – the rice sweets!

She used a big chopstick to skilfully swirl the thick liquid into bits of sweets. As fluffy as it seemed, the sweets quickly dissolved when you put it into your mouth. She exchanged them for locks of hair, hair from our grandmothers, mothers or sisters.

The old woman never sold her sweets, nor paid for the hair wisps. She just exchanged. And thus, whenever she visited, I would quickly get on my tippy toes, grab the hair wisp on the eaves and run to her. My mother said her sweets were made from baby rice plants, without any sugar or honey. But how come it was so sweet, sweeter than any dish I’d ever eaten?

Then my mother was gone. And so was my sister – she got married and moved away to her husband’s.

These days, whenever someone cries “Hair wisps for rice sweets!”, I would recall the image of my mother brushing her hair by the porch. She used to tilt her head, letting her hair flow like a waterfall. Then, she would pick the strands from the wooden comb, swirl them around her fingers, and save the wisp under the eaves.

The rice sweets . . . and my mother . . . now belong to my childhood, where I can never reach again.

Trinh Le – Translated from Bang Son’s “Keo Mam”

Kẹo Mầm
Mỗi sáng mẹ tôi gỡ tóc bằng cái lược thưa gỗ vàng vàng, thế nào rồi cũng sẽ có một ít tóc rối. Mẹ vo vo giắt nó trên đòn tay chỗ mái hiên nhà. Rồi chị cũng làm thế, bắt chước mẹ cũng gỡ tóc, vo vo giắt mớ tóc rối lên chỗ ấy.
Thỉnh thoảng trên đường làng có bà cụ rao to : ” Ai tóc rối đổi kẹo không ? “. Một bên thúng mà mảnh chai vỡ đồng nát, lông vịt, tóc rối … còn bên kia chỉ có cái niêu đất, đúng hơn là một cái ang, cái liễn đựng một thứ kẹo mà bất cứ một đứa trẻ nào cũng phải mê.
Bà cụ lấy kẹo lên bằng chiếc đữa cả, quấn vào đầu que, thật khéo, kẹo cứ lồng khộng, trông rất nhiều, nhưng cho vào miệng nó xẹp lại chỉ còn tí tẹo. Bà cụ đưa kẹo cho chúng tôi, đổi lại nắm tóc rối của bà, của mẹ, hay của chị.
Tóc rối bán bà cụ không mua, mua kẹo bà cụ không bán, chỉ đổi thôi. Thế là mỗi lần bà cụ qua ngõ, tôi lại kiễng chân, với tay lên chỗ mái hiên… Mẹ bảo đó là kẹo mầm bằng cây mạ, mầm thóc, hoàn toàn không có đường mật gì cả. Nhưng sao nó ngọt thế, hơn cả kẹo bột, kẹo bi.
Mẹ tôi đã mất. Chị tôi lấy chồng xa…
Cứ mỗi lần có ai đi qua rao lên : ” Ai đổi kẹo “, tôi lại tưởng tượng như thấy mẹ tôi ngồi đầu hè gỡ tóc bằng cái lược gỗ màu vàng vàng, đầu mẹ nghiêng nghiêng, sóng tóc đổ dài một bên vai, và rồi mẹ vuốt cái lược, vo vo nắm tóc, giắt nó lên mái hiên nhà…
Que kẹo mầm tuổi thơ….Mẹ ơi…Còn có bao giờ con được thấy mẹ ngồi gỡ tóc như thế nữa.
Băng Sơn

The rice sweets . . . and my mother . . . now belong to my childhood, where I can never each again.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s